DU THUYỀN ĐÊM TRĂNG

Rúc rích thuyền hoa bỡn sóng sông
Trăng nghiêng soi bóng khách du lồng.
Lung linh bọt trắng vây dầm gỗ
Rực rỡ cúc vàng đậu áo bông.
Gió chuyển lời thơ vang khắp hướng
Vàng gieo ngấn nước biết bao vòng.
Ngân Hà đưa bạn bơi trên bạc
Gửi tới Hằng Nga vạn nỗi lòng .

                               Trần Như Tùng


TRĂNG TẮM
 
Ô kìa ! ả nguyệt tắm trên sông
Thân khỏa nàng khoe vạn ánh lồng
Tha thướt loang dòng tươi rói ngọc
Nuột nà tỏa sóng trắng ngần bông
Đê mê ngỏ ý mây sà bóng
Bẽn lẽn giăng tơ gió lượn vòng
Ta sỗ sàng tay quờ tuyệt mỹ
Bỗng trăng vụn vỡ…tái tê lòng!

                         Nguyễn Gia Khanh


NGHỊCH CẢNH

Vàng gieo ngấn nước một dòng sông
Núi biếc mây cao soi bóng lồng
Mặt đất xôn xao thuyền cập bến
Bầu trời rực sáng pháo từng bông.
Người đi biền biệt không quay lại
Như sáo sang sông chẳng lộn vòng.
Biết đến bao giờ trông thấy mặt?
Hỏi ai không thấy xốn xang lòng!

                                   Huy Phương


SÔNG TRĂNG
-/-
Lung linh bóng nguyệt giữa dòng sông 
Thấp thoáng thuyền ai với gió lồng
Đầu núi ngàn mây trông tựa tuyết 
Lưng trời cánh hạc ngắm như bông
Lăn tăn sóng vỗ, chèo khua động 
Thánh thót sương sa, én lượn vòng
Phong cảnh hữu tình, câu xướng hoạ
Vần thơ tri kỷ mãi ghi lòng. 

                               Thanh Trương

ĐÔNG HỒ

Kỷ niệm Đông Hồ nơi bến sông
Cùng nhau trà đạo dưới đèn lồng
Trăng rằm soi bóng chao làn nước
Ngư phủ câu đêm lượn mấy vòng
Khung cảnh thanh bình trên cõi thế
Đèn màu lấp lánh giữa bồn bông
Xa xa thấp thoáng nhà chân núi
Một chốn thần tiên luống chạnh lòng !

                                                  NS



DẬY HƯƠNG LÒNG

Thuyền đang lướt nhẹ giữa dòng sông
Cá quẫy làm tan ánh nguyệt lồng
Dưới bến thương anh chàng thổi sáo
Trên bờ mến thiếu nữ cài bông
Chòm sao gác núi trôi từng đợt
Đám vạc kêu đêm lượn mấy vòng
Ngắm cảnh trời khuya xao xuyến lạ
Ai mà chẳng chút dậy hương lòng

                                                  Phạm Kim Lợi


MỘT CẢNH ĐỜI

Chị về... ngơ ngẩn xóm bờ sông
Hiu hắt giòng trong nắng úa lồng !
 
Em gái ngày nay vừa hé nụ
Bằng lăng buổi đó mới ra bông
Mười hai bến nước...ôi đành phận
Một kiếp đời hoa... cũng chạnh lòng !
Tay bế, tay bồng, thân rã rượi
Trầm luân còn xiết chặt bao vòng?.

                                  Thy Lệ Trang


XÓM NGHÈO TÔI

Làng mạc êm đềm dọc bến sông 
Câu thơ tuyệt diệu dưới trăng lồng
Mượt mà vườn chuối cây ra quả
Mát rượi ruộng đồng lúa trổ bông
Mến dãy tre xanh - cau đứng thẳng
Thương con đường nhỏ - lối đi vòng
Mình về tình nghĩa đầy trong xóm
Câu nói thân yêu thật ấm lòng

                                Lê Viên Ngọc