HẢO HÁN

Ngựa hồng chưa cản bước chân bon
Chí đặt non cao há sợ mòn
Thẳng cánh quăng đi trò lếu láo
Ngoài tai vứt bỏ chuyện con con
Đã không ham chút tiền tài bẩn
Thì dễ gì cong ngọn bút son?
Kiếm báu thở dài trong hốc đá
Đêm đêm còn mộng đỉnh Lương Sơn.

                          Kha Tiệm Ly

Họa:
                   PHẨM TIẾT

                 (Họa đảo vận)

Cao sáng khi đời chẳng "trát sơn",
Vẫn ngời vằng vặc tấc lòng son!
Ngọc lành khéo tránh ngâu vầy vứa,
Váy rách can chi cẩu gặm mòn(?)
Mộng lớn,...ranh ma đâu phải lớn,
Mơ con,...minh chính chẳng hề con.
Cây ngay bóng thẳng thân vô lụy
Đáng mặt trượng phu thỏa sức bon!

                   Nguyễn Huy Khôi



Xướng:

            TIỄN BIỆT THI ĐƯỜNG
                  (Ngũ độ thanh)

Từ nay bẻ bút biệt thơ Đường
Xướng họa yên hàn bỏ nhiễu nhương.
Những muốn đời em đừng đoản mệnh
Còn mong nghĩa bạn cắm tình thương.
Xin cần lục bát dừng cơ khổ
Được giả vần niêm giảm chán chường.
Đã bệnh nhiều năm còn khắc khoải
Gieo trồng hào khí bởi từ chương.

                    Lê Đăng Mành


Họa:

                  NGHỀ CHƠI
         HÁ NỆ NHIỄU NHƯƠNG

Cổ Điển tinh hoa vốn thịnh Đường,
Nghề chơi há nệ nhiễu cùng nhương?
Luật dù nghiêm nhặt,...gò niêm vận,
Tứ vẫn tràn đầy,...nặng tấm thương!
Lục bát ngại chau,...rồi cũng chán,
Thất ngôn khổ luyện,...hẳn không chường?
Đâu vì miệng thế khen - chê,...mặc!
Trí thú Đường thi luận tứ chương.

                      Nguyễn Huy Khôi

Xướng: 

                    RU ĐỜI

Lang thang rong ruổi cõi trần gian
Bể khổ trông đâu cũng ngập tràn.
Lão bệnh: Nhân sinh sa lưới tuốt,
Tử sinh: người thế thoát vòng chăng?
Nắng chiều le lói còn say nuối,
Cảnh hạ tưng bừng vẫn đắm ham.
Nhìn tháng ngày qua, môi khẽ nhoẻn
Đời mình cũng đẹp ,chẳng lời than.

                      Cao Bồi Già


Họa:
               TIỆM NGỘ

Thế thái buồn tênh cảnh rối gian,
Bể đời ngụp lặn sóng xô tràn!
Nặng duyên nặng nợ,...giời khôn tỏ,
Đa thọ đa mang,...đất thấu chăng?
Dặt dẹo,...bạn bầu chưa thôi bện,
Phều phào,...thơ phú vẫn còn ham(?)
Hận chi?...trả nụ cười, thơi thảnh...
Thi tửu khật khà "vá"thở than.

             Nguyễn Huy Khôi

Xướng:


               BÂNG KHUÂNG

Bâng khuâng góp nhặt những câu thề
Này thật văn chương,nọ thật quê.
Vững chí yên tâm khi gối ấp,
Yên tâm vững chí lúc môi kề.
Mây vàng vẫn đó chờ tròn lứa,
Phượng đỏ còn đây đợi trọn bề.
Gió quá vô tình nơi viễn xứ
Bâng khuâng "người họa"ngóng ai về.

                       Trần Như Tùng


Họa:

                    DUYÊN

Duyên thầm hữu xạ giữ hương thề,
Lời ngọc thanh thơm tấc dạ quê.
Đâu có liền nhà,...giăng gió hẹn,
Mà cùng chung giậu,...bướm ong kề?
Tâm đầu ý hợp nồng đôi phía,
Tương ứng đồng thanh ấm tứ bề!
Muôn dặm quan hà đâu cách vợi,
Tương tư mộng Điệp... "rước"em về!

                  Nguyễn Huy Khôi


Xướng:


            TAY NỠ BUÔNG

Lời hứa cùng em chẳng hứa suông,
anh về ở lại ở bên truông *
dặm đường đất mẹ thương từng dặm,
luồng gió heo may ớn những luồng.
trông thuở nào trông - trông khó tả,
nhớ hồi ấy nhớ - nhớ thêm cuồng.
tư tình đắm ướt làn mi ướt,
tay nỡ nắm rồi, tay nỡ buông?

                         Linh Đàn

*Truông: vùng đất hoang rộng có nhiều cây cỏ  (tự điển tiếng việt). Ví dụ: "Yêu em anh cũng muốn vô // Sợ truông nhà Hồ,sợ phá Tam Giang"


Họa: 

            DỄ GÌ BUÔNG

Tình yêu sợ nhất ngỏ lời suông,
Bến hẹn thuở nào ấm bãi truông.
Che chắn lương duyên ?...dè trở gió...
Khôn lường ý tứ ?...ngại sai luồng...
Sông tình lai láng tràn bờ nhớ,
Bể ái trào dâng dội sóng cuồng!
Nhũ Ngọc bầu hoa dầng dậc lửa,
Vòng tay xiết chặt!?...dễ gì buông?!

                  Nguyễn Huy Khôi