Thơ ÁI NHÂN 

 

Vị Quê

 

Quê hương là những lời ru
Chắt từ hồn mẹ mùa thu thủa nào
Chảy trong ta mãi cồn cào
Bát canh, trái khế ngọt ngào ....ấu thơ!

Quê hương là cõi mộng mơ
Cánh cò bay lả ầu ơ lời bà
Con mương xanh, áo hoa cà
Tháng ba tan hội la đà phượng loan

Đường làng rụng tím hoa xoan
Trò chơi rước kiệu đón quan nghè về
Sông chiều tắm mát hả hê
Cỏ may bịn rịn ven đê đầu làng

Đường rơm ngái, lúa chín vàng
Lưng trâu thổi sáo, mơ màng trăng lên
Suốt đời ta chẳng thể quên
Hồn quê hương vị dịu êm nghĩa tình!

 

BÙA THƠ

Ta thả hồn phiêu bát ngát trời
Vui cùng mây gió cuộc rong chơi
Chuốt yêu giăng mắc lên trời mộng
Dệt những vần thơ tặng cuộc đời

Ưu ái dâng mời lên bao la
Men chắt từ hương vạn sắc hoa
Trần gian mặc kệ bao gian dối
Ta chúc mừng nhau chén thật thà

Uống nữa đi nào em kiêu sa
Vô thường xuân sắc cũng phôi pha
Ngày mai vơi cạn mùa con gái
Biết có còn say được mấy là…

DU MỘNG

Thả hồn vào cõi mộng mơ
Cưỡi mây ngũ sắc, giăng thơ khắp trời 
Thiên thanh trải chiếu ra ngồi
Tãi trăng rắc ánh vàng mười lên yêu!

Em cười ngơ ngất phiêu diêu
Sông Ngân nước mắt bao nhiêu lệ tình
Nguyên trinh dâng trái tim mình
Giấc yêu xanh ngắt yên bình lối thơ

Sóng tràn náo nức sông mơ
Em còn đứng đợi bên bờ mong manh
Mắt huyền trăng ướt long lanh
Vần thơ bay giữa thiên thanh diệu vời


THƠ MỌC TỪ TIM

 

Lẳng lơ cưỡi gió lên trời
Thơ yêu giăng mắc tình người bể dâu
Cuộc đời dẫu lắm thương đau
Trải lòng thơ sẻ san nhau kiếp này

Thả tình theo lối mê say
Hồn như tu sĩ ăn chay cửa chùa
Tương tư ai vẽ lên bùa
Đốt thơ đuốc sáng, thiêu mùa cỏ rơm

Lạc loài quên phận áo cơm
Tỉnh say dâng hiến thảo thơm cõi người
Thương nhau trao những nụ cười
Hồn nhiên thơ mọc bời bời … từ tim

TƠ HỒNG QUAN HỌ

“Em là con gái B
ắc Ninh
Hiền như trúc đứng bên đình mộng mơ”
________________

M
ắt cười xinh quá là xinh
Ngẩn ngơ trúc đứng bên đình làm duyên
Hội làng đến hẹn lại lên
Anh hai ngồi tựa mạn thuyền í a…

Cánh cò từ điệu dân ca
Bay ra Quan Họ la đà lý lơi
Trầu têm cánh phượng trao rồi
Câu ca giã bạn…bồi hồi bến sông

Âm thầm hát giữa thinh không
Chị Hai giờ đã sang sông theo chồng
Tương tư chuốt sợi tang bồng
Buộc câu Quan Họ…tơ hồng chiêm bao
VỰC SAY

Tặng L.X
_________________

Em không về nơi đó nữa sao em?
Khi năm tháng chất chồng bao kỷ niệm
Ngày xưa em như thiên thần thánh thiện
Từ giã cuộc tình… sang sông với người ta

Mấy chục năm rồi anh ôm nỗi xót xa
Mỗi lúc nhớ tim cồn lên ngọn sóng
Thao thác hồn thơ đốt chiều mong ngóng
Cháy bời bời vào sâu thẳm thương đau

Có lẽ là cho mãi tới mai sau
Vết thương cũ trong tim còn rỉ máu
Bờ quyên lãng anh giấu hồn nương náu
Tự dối mình chẳng nhớ đến em đâu

Thu đã về trời sùi sụt mưa ngâu
Như nước mắt thủa yêu em hờn dỗi
Em lên xe hoa một chiều thu rất vội
Ta ngã tận cùng vào vực thẳm …cơn say!

ÁI NHÂN