Thơ Lê Thanh Hùng

Nhớ biển

 

 

 

Sóng dạt, xô đời, nghiệt ngã

Nổi trôi, hai mặt đồng tiền

Đắm đuối, vòng tay buông thả

Thao lao, mưa đổ ngoài hiên

                    *

Cuốn quýt, chợ chiều bến cá

Nhòe mưa, dáng nhỏ liêu xiêu

Nặng nợ ân tình như đã ...

Vắng thuyền, bến cũng buồn hiu

                   *

Biển động, thuyền câu “chạy lựa”

Mịt mù, sóng bủa ngàn khơi

Lặng lẽ bếp chiều đỏ lữa

Nhớ gì ? quên tiếng cơm sôi

                   *

Khơi lộng, thuyền không về bến

Giông chiều, khói bếp nồng cay

Nước cạn, phơi cồn lơ đểnh

Cơm chiều, rớt đũa cầm tay

                   *

Hạt mưa, vỡ trên ngọn sóng

Tan chiều ảo vọng đường khơi

Nổi nhớ, theo chiều gió lộng

Mênh mông, đằm thắm dặm đời.

                               VIII/2015

             

 

   Chiều mưa muộn

Khói bay lên và sương sa xuống đất

Đôi vai trần gồng gánh cõi mưu sinh

Trong mưa nắng nối mùa, bao được mất

Vỡ vụn âm thầm, ẩn khuất lặng thinh

                       *

Huyễn hoặc vây quanh, sóng đời xô dạt
Say đắm tan trong bóng nắng cuối mùa

Ký ức chất trên con thuyền cũ nát

Tự do trôi trong dòng chảy được thua

                      *

Anh đi trọn con đường anh đã chọn

Rạng rỡ uyên nguyên, không chút hoài nghi

Cũng có lúc ngông cuồng chờ đưa đón ...

Nhưng chênh chao, đè nén sóng xuân thì

                        *

Sóng trước đổ dồn đầy nơi nước mắt

Con sóng sau trôi lửng thửng, ngập ngừng

Đời quanh quẩn, những lối mòn cứng nhắc

Điệu nhạc buồn xưa, tắt lịm dỡ chừng

                       *

Bổng bừng dậy, mưa, đầy tràn lộc mới

Rừng giao mùa, biên biếc sắc non tơ

Em chợt đến, hơn nữa đời anh đợi

Xanh ngắt chiều trong, nắng quái đâu ngờ ...

              Lê Thanh Hùng