VỤNG YÊU

Tỏ tình "sáng dạ vụng lời"
Thường hay ngờ nghệch trước người mình yêu?
Vô tình ý chuộng lời chiều
Dợ dàm rặt vấp những điều không đâu?
Vụng về lỡ miệng một câu
Y rằng nguây nguẩy lắc đầu ngoảnh đi?
Hễ chưa kịp nói câu gì
Y rằng thút thít, hồ nghi đủ điều?
Gần, chê ngố ngỏ lời yêu
Xa, thầm nhung nhớ "ra chiều"...đợi mong?...


Lạ chưa?Khi có con bồng
Bỗng dưng lại "khoái" có chồng "VỤNG YÊU"?!

                                        2-12-2016

       DÍ DỎM CHUYỆN TÌNH

Dây trầu vấn víu cội "si"
Hoa cau rụng trắng lối về vườn mơ
Đất lành bén rễ dây tơ
Xập xòa ong bướm lượn lờ giậu chung
Cứ như biết chuyện...phải lòng
Cô hàng xóm cứ dửng dưng...ỡm à
Áo anh không buột đường tà
Cứ đem phơi lối lại qua...vô tình?
Búp măng mười ngón tay xinh
Thảo nào có bữa...rồi anh...cũng nhờ...
Em khoe em biết làm thơ
Cứ đem môi  mắt vẩn vơ vận vào?
Trăng vàng vàng kín bờ ao
Cứ như "dắt môi"... ngày nào cũng sang?
Em nghèo, nên "ngại"bạc vàng"
Chỉ quý cái nết dịu dàng - Mẹ cho...


Thế rồi dạ rối tơ vò
Chả sao gỡ được thẫn thờ vào ra?...
Thế rồi xuân ngợp ngõ nhà
Pháo hồng rượu đỏ đuốc hoa trùng phùng...
Duyên se que buộc tình nồng
Nụ thành hoa...thoắt "sinh ông sinh bà"?...*


Nghe bà ru cháu ơi à
Bâng khuâng nhớ gốc si già "VƯỜN MƠ".

                             3-12-2016
                   NGUYỄN HUY KHÔI

*Ca dao: Sinh con rồi mới sinh cha // Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông.