Nhập - Trần Ngọc Hưởng

 

 

Ngồi quen quán cũ Sài gòn,

Đôi ta nhập lại chỉ còn một thôi.

Sóng bờ môi cuộn nhau rồi,

Mênh mang một cõi đất trời hợp hôn.

 

Kiệu vàng khớp bạc bồn chồn,

Về dinh vó ngựa kêu dồn em ơi!

Dọc miền ký ức rong chơi,

Trang thơ đọng dấu son môi người tình.

 

Ngồi quen quán cũ đôi mình,

Nhập thân như bóng nhập hình dó thôi.

Vậy mà đã tách biệt rồi,

Bâng khuâng đầu biển bồi hồi chân non.

 

Ngồi đây quán cũ Sài gòn,

Em mờ mịt dáng chỉ còn lại anh.

Em ơi, bóng tách biệt hình,

Mà em còn mãi trong anh nồng nàn.

 

Xa nhau dài rộng không gian,

Nụ hôn nối mạng mơ màng đôi ta

Thương em cách mặt quê nhà,

Tuyết băng bốn hướng trông ra xứ người.

 

Trần Ngọc Hưởng