GỠ NHỚ ĐAN LỒNG

Không vay mà vướng nợ nần
Với người thuở ấy...đắm vần thơ say
Với tia chớp lóe chân mày
Tình yêu "sét đánh"giời đầy khổ ai?

Tương tư trĩu nặng canh dài
Gió khuya hun hút thổi ngoài mái hiên
Người về trong giấc mơ tiên
Tỉnh ra ngơ ngác lạc miền hư không?

Lặng thầm nhìn sáo sang sông
Nâng niu gỡ nhớ đan lồng treo chơi.


         ĂN MÀY TÌNH YÊU

Sông trong,gió cũng trong veo
Bến sông Thị Nở - Chí Phèo trao duyên
Cháo hành ngùn ngụt "thuốc tiên"
Chí thôi rạch mặt Chí hiền như mơ(?)

Trăng khuya bữa ấy...lu mờ
Tình yêu lên đỉnh...Chí lờ...đờ say!
Dở hơi Thị Nở - hóa hay
Chí thôi ăn vạ Chí ngây men tình(?)

Chả ai khen Thị đẹp xinh
Thị trong mắt Chí trúc đình cũng thua (?)
Cả làng bảo Thị "lẳng lơ"
Thị cười như thể có bùa dụ say(?)...

Thì ra ngẫm thế gian này
Ai mà chả khoái ăn mày tình yêu.

  

          NGUYỄN HUY KHÔI