Nhà văn Lê Văn Thảo vừa mất vào ngày 21/10/2016 vì bạo bệnh. Ông nguyên là Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM, Phó Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật TPHCM, Phó tổng biên tập tuần báo Văn Nghệ TPHCM. Với những đóng góp trong văn đàn từ thời kháng chiến, ông nhận được Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật.

Nhà văn Lê Văn Thảo ra đi, nhưng trong lòng của nhiều người, nhất là những tác phẩm ý nghĩa của ông vẫn còn tồn tại mãi...
Nhà văn Lê Văn Thảo ra đi, nhưng trong lòng của nhiều người, nhất là những tác phẩm ý nghĩa của ông vẫn còn tồn tại mãi...

Trong mắt đồng nghiệp và các thế hệ nhà văn trẻ, ông luôn vui tươi, lạc quan và hóm hỉnh. Đặc biệt là sự hào sảng trong cách sống của người Nam Bộ đã giúp ông nhận được tình cảm đáng quý từ mọi người. Sự ra đi lần này của ông cũng khiến nhiều người cảm thấy tiếc thương và là một mất mát to lớn.

Nữ đạo diễn Việt Linh ghi dấu ấn đặc biệt với nhiều tác phẩm điện ảnh làm nên tên tuổi của chị như Gánh xiếc rong, Dấu ấn của quỷ, Chung cư và Mê thảo - thời vang bóng - với tư cách là một đạo diễn đầu đàn.

Nữ đạo diễn cũng từng chuyển thể truyện ngắn “Hai người cha” của nhà văn Lê Văn Thảo thành tác phẩm điện ảnh “Ba người đàn ông” và nhận được giải thưởng của Hội điện ảnh. Đạo diễn Việt Linh cho biết, bà chọn chuyển thể tác phẩm này vì thấy có nhiều sự đồng cảm.

Bà có mặt trong đám tang của nhà văn Lê Văn Thảo chiều ngày viếng thứ 2, 22/10 tại nhà riêng của nhà văn tại quận Bình Thạnh.

Đạo diễn Việt Linh từng chuyển thể thành công truyện ngắn Hai người cha của nhà văn Lê Văn Thảo sang phim điện ảnh Ba người đàn ông
Đạo diễn Việt Linh từng chuyển thể thành công truyện ngắn "Hai người cha" của nhà văn Lê Văn Thảo sang phim điện ảnh "Ba người đàn ông"

Chia sẻ về mối thâm tình của mình và nhà văn Lê Văn Thảo, bà nói: “Tôi và anh Thảo có nhiều kỷ niệm vì cùng ở kháng chiến, anh là thế hệ đàn anh, tôi và anh đều là người miền Nam. Chính ra, là anh đã cho tôi động lực để làm nghệ thuật, nhất là đi vào đường viết lách. Tôi có xuất bản vài quyển sách, nhưng không phải là nhà văn. Tôi và anh Thảo là bạn vong niên. Sự ra đi của anh không chỉ là mất mát của đất nước, những người làm văn nghệ miền Nam, mà đối với cá nhân tôi, tôi cảm thấy như mất một người anh”.

“Anh Thảo là một nhà văn từ cách viết cho đến cách sống đều điềm đạm, thẳng thắn và có trách nhiệm. Anh không chỉ là một nhà văn mà còn là một công dân, tư cách công dân trong văn học của anh rất quan trọng. Anh dùng văn học như một phương tiện thể hiện quyền công dân của mình”, bà Việt Linh chia sẻ thêm về cách sống và con người của nhà văn Lê Văn Thảo cả trong đời sống lẫn văn chương.

Em trai của nhà văn Lê Văn Thảo, đạo diễn - nhà văn Lê Văn Duy - ông và nhà văn Lê Văn Thảo gắn bó trong suốt những năm tuổi thơ, cho đến khi học đại học, khi vào chiến khu. Ông cũng từng là người biên tập đầu tiên cho các truyện ngắn của anh trai khi chuyển thành phim.

Nhà văn - đạo diễn Lê Văn Duy, em trai ruột cũng là đồng nghiệp của nhà văn Lê Văn Thảo
Nhà văn - đạo diễn Lê Văn Duy, em trai ruột cũng là đồng nghiệp của nhà văn Lê Văn Thảo

“Đối với tôi, hiếm có hai anh em ruột có cùng những kỷ niệm, ký ức, cùng nghề nghiệp, có mối đồng cảm và quá trình kháng chiến như vậy. Anh Thảo ra đi là sự mất mát lớn nhất đời tôi, vì so với anh em thì chúng tôi gắn bó nhất. Trong những lúc anh Thảo bệnh, tôi mất ngủ vì buồn và lo lắng”, ông chia sẻ về những ngày cuối đời của anh mình sống trong bệnh tật khiến ông cảm thấy rất đau lòng và mất mát.

Đạo diễn Lê Văn Duy từng có khoảng thời gian đi dạy học từ Huế vào Nam. Đối với ông, trong khoảng thời gian đó, ông cảm nhận tên của anh mình đi sâu vào trong lòng nhiều thế hệ khắp đất nước. Khi đi đến đâu, nhắc đến tên anh trai cũng được nhiều người chúc mừng và bày tỏ sự ngưỡng mộ.

“Việc đó không chỉ ngưỡng mộ tài năng mà còn là việc giúp đỡ anh em, lớp trẻ. Công việc của anh gắn bó với từng hội viên một và cách sống của anh với anh em có sự khoan dung, độ lượng. Không phân biệt chức tước hay người mới vào nghề. Anh sống rất hòa đồng. Một người phải trải qua nhiều mất mát, chứng kiến nhiều sự ra đi trong chiến tranh mới có được tình cảm lớn như thế”, ông chia sẻ về tình cảm, nhân cách sống mà anh mình có được trong lòng của nhiều thế hệ.

Nhà văn Bích Ngân hiện là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn TPHCM. Chủ tịch Hội đồng văn xuôi TPHCM - Hội Nhà văn TPHCM nhiệm kỳ 7 cũng có nhiều chia sẻ về nhà Văn Lê Văn Thảo.

Nhà văn Bích Ngân
Nhà văn Bích Ngân

Bà cũng cho biết, sau lần lần đến thăm nhà văn Lê Văn Thảo gần đây nhất, bà nhận một bản thảo dở dang từ nhà văn, một bản thảo tiểu thuyết mà khi gửi qua email cho bà, ông viết: “Tiểu thuyết này đã ấp ủ và viết hơn mười năm rồi, giờ đành bỏ dở”.

Theo như bà Ngân chia sẻ: “Đó là bản thảo tiểu thuyết Đồng Tháp Mười mà nhà văn Lê Văn Thảo đã viết được hơn 90.000 chữ. Một tiểu thuyết mang yếu tố tự truyện. Một quyển tiểu thuyết viết về một vùng đất nhưng đầy nỗi ưu tư về số phận con người. Giờ ông đi rồi, cuốn tiểu thuyết 10 năm ông ấp ủ thành dang dở, mãi mãi...”

Băng Châu


Họa sĩ Trang Phượng ôn lại chuyện xưa: “…Chúng ta đã vào sinh ra tử, từ chiến dịch Đồng Xoài đến Tết Mậu Thân, lúc nào có chiến dịch là hai ta gặp nhau ở chiến trường, bao kỷ niệm của chúng ta mãi mãi đi cùng cuộc chiến tranh vệ quốc…”.

Nhà văn trẻ Ngô Thị Hạnh bùi ngùi: “Cảm ơn chú đã đến cuộc đời này và cảm ơn văn chương đã giúp cháu gặp được chú. Người mà cháu có thể tâm sự bất cứ chuyện gì cũng không e ngại bởi chú bao dung và độ lượng biết bao”.

Nhà văn Nguyễn Trí Huân, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cho biết: “Tác phẩm của ông đã trở thành ký ức của một thế hệ cầm súng giải phóng đất nước, cũng như những ký ức về văn hóa của một vùng đất Nam bộ giàu tài năng văn học”.

Một số bạn văn lại lấy thơ để từ biệt nhà văn như nhà thơ Trương Nam Hương: “Cơn giông thế thái tan rồi/Thôi anh về núi ngắm trời thả mây/Một đời gom trọn một ngày/Mang theo nước mắt vui đầy trăm năm”. Nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc viết: “Về thôi lên núi thả mây/Bỗng Cơn giông đến dọc đường buốt đau/Ngóng về Sông nước Vàm Nao/Ông cá hô đã đi vào trăm năm” (Các tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Lê Văn Thảo: Cơn giông, Lên núi thả mây, Một ngày và một đời, Sóng nước Vàm Nao, Ông cá hô).

Nhiều bạn đọc đã đến tiễn đưa nhà văn lần cuối. Bạn đọc Nguyễn Hồng Dung chia sẻ: “Chỉ biết anh qua tác phẩm nhưng yêu văn chương của anh cũng yêu cả những nhân vật vì nó nói hết chất Nam bộ…”.

Đọc lời tiễn biệt Nhà văn Lê Văn Thảo đến nơi an nghỉ cuối cùng, Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy TPHCM Thân Thị Thư bày tỏ xúc động: “Cuộc đời nhà văn Lê Văn Thảo là cuộc đời của một người cầm viết luôn xông xáo, luôn trăn trở với những hy sinh, mất mát to lớn của chiến sĩ, đồng bào trong chiến tranh và khát vọng cháy bỏng về cuộc sống hòa bình… Anh đã từng bộc bạch chuyện nghề của mình: “Bản tính chậm lụt, chuyện trước mắt mấy khi kịp hiểu ra, thường viết về những kỷ niệm, những hồi ức xưa cũ. Sinh ra lớn lên nhiều năm học ở Sài Gòn, giải phóng gần 30 năm vẫn ở đây, thấy mình vẫn có máu nhà quê, gốc nông dân từ nhiều kiếp trước... Ở thành phố, tôi hay đến những xóm lao động, ngồi ở những quán cóc, nghiệm ra rằng chính ở đó nghe những lời hay, những mẩu chuyện thú vị. Sợ chốn cao sang giới quan chức quyền quý. Dành sức viết về những người bình thường, những người có số phận hẩm hiu, bất hạnh. Trong chiến tranh nhiều năm sống với những người nông dân, bộ đội, du kích, viết bút ký, truyện ngắn về những người bình thường dân dã. Tình đồng đội, đồng chí là đề tài yêu thích. Cố tránh sự tô vẽ, làm dáng. Tránh ồn ào, giáo huấn. Viết giản dị, gần gũi với nhân dân quần chúng, dành nhiều khoảng trống cho người đọc, đó là phương châm...”.

Với phong cách sống và sáng tác này, hơn 40 năm qua, Nhà văn Lê Văn Thảo đã trở thành người bạn lớn, người anh thân thiết của lớp lớp những người viết văn trưởng thành sau năm 1975, không chỉ của TPHCM, miền Tây, miền Đông Nam bộ mà trên cả nước.

Đồng chí Thân Thị Thư nhận định: “Tuy tác phẩm Lê Văn Thảo không nhiều - cả đời anh, chỉ có 10 tập truyện ngắn và 5 tập tiểu thuyết, nhưng dấu ấn văn học mà anh để lại thì thật là sâu sắc. Anh đã từng phát hiện và giới thiệu trên Tuần báo Văn nghệ TPHCM nhiều cây bút mới thuộc thể loại văn xuôi mà bút lực và khả năng văn học của họ hiện nay đều đã được khẳng định. Những buổi trò chuyện tâm tình cùng bạn viết trẻ là những buổi truyền nghề độc đáo và lý thú, ngược lại với anh, đó cũng là những cơ hội làm đầy thêm vốn sống từ những suy tư của người viết trẻ. Nhiều chuyến đi sáng tác, đến tận những vùng núi phía Bắc Tổ quốc hay những hải đảo xa xôi ở vùng biển Tây Nam không chỉ là những chuyến “đi cho biết đó biết đây” mà đã khơi nguồn cảm hứng vô tận cho anh về những sáng tác tiếp theo...”.

TƯỜNG VY (ghi)

- See more at: http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2016/10/438631/#sthash.QLsFld2H.dpuf

Họa sĩ Trang Phượng ôn lại chuyện xưa: “…Chúng ta đã vào sinh ra tử, từ chiến dịch Đồng Xoài đến Tết Mậu Thân, lúc nào có chiến dịch là hai ta gặp nhau ở chiến trường, bao kỷ niệm của chúng ta mãi mãi đi cùng cuộc chiến tranh vệ quốc…”.

Nhà văn trẻ Ngô Thị Hạnh bùi ngùi: “Cảm ơn chú đã đến cuộc đời này và cảm ơn văn chương đã giúp cháu gặp được chú. Người mà cháu có thể tâm sự bất cứ chuyện gì cũng không e ngại bởi chú bao dung và độ lượng biết bao”.

Nhà văn Nguyễn Trí Huân, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cho biết: “Tác phẩm của ông đã trở thành ký ức của một thế hệ cầm súng giải phóng đất nước, cũng như những ký ức về văn hóa của một vùng đất Nam bộ giàu tài năng văn học”.

Một số bạn văn lại lấy thơ để từ biệt nhà văn như nhà thơ Trương Nam Hương: “Cơn giông thế thái tan rồi/Thôi anh về núi ngắm trời thả mây/Một đời gom trọn một ngày/Mang theo nước mắt vui đầy trăm năm”. Nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc viết: “Về thôi lên núi thả mây/Bỗng Cơn giông đến dọc đường buốt đau/Ngóng về Sông nước Vàm Nao/Ông cá hô đã đi vào trăm năm” (Các tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Lê Văn Thảo: Cơn giông, Lên núi thả mây, Một ngày và một đời, Sóng nước Vàm Nao, Ông cá hô).

Nhiều bạn đọc đã đến tiễn đưa nhà văn lần cuối. Bạn đọc Nguyễn Hồng Dung chia sẻ: “Chỉ biết anh qua tác phẩm nhưng yêu văn chương của anh cũng yêu cả những nhân vật vì nó nói hết chất Nam bộ…”.

Đọc lời tiễn biệt Nhà văn Lê Văn Thảo đến nơi an nghỉ cuối cùng, Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy TPHCM Thân Thị Thư bày tỏ xúc động: “Cuộc đời nhà văn Lê Văn Thảo là cuộc đời của một người cầm viết luôn xông xáo, luôn trăn trở với những hy sinh, mất mát to lớn của chiến sĩ, đồng bào trong chiến tranh và khát vọng cháy bỏng về cuộc sống hòa bình… Anh đã từng bộc bạch chuyện nghề của mình: “Bản tính chậm lụt, chuyện trước mắt mấy khi kịp hiểu ra, thường viết về những kỷ niệm, những hồi ức xưa cũ. Sinh ra lớn lên nhiều năm học ở Sài Gòn, giải phóng gần 30 năm vẫn ở đây, thấy mình vẫn có máu nhà quê, gốc nông dân từ nhiều kiếp trước... Ở thành phố, tôi hay đến những xóm lao động, ngồi ở những quán cóc, nghiệm ra rằng chính ở đó nghe những lời hay, những mẩu chuyện thú vị. Sợ chốn cao sang giới quan chức quyền quý. Dành sức viết về những người bình thường, những người có số phận hẩm hiu, bất hạnh. Trong chiến tranh nhiều năm sống với những người nông dân, bộ đội, du kích, viết bút ký, truyện ngắn về những người bình thường dân dã. Tình đồng đội, đồng chí là đề tài yêu thích. Cố tránh sự tô vẽ, làm dáng. Tránh ồn ào, giáo huấn. Viết giản dị, gần gũi với nhân dân quần chúng, dành nhiều khoảng trống cho người đọc, đó là phương châm...”.

Với phong cách sống và sáng tác này, hơn 40 năm qua, Nhà văn Lê Văn Thảo đã trở thành người bạn lớn, người anh thân thiết của lớp lớp những người viết văn trưởng thành sau năm 1975, không chỉ của TPHCM, miền Tây, miền Đông Nam bộ mà trên cả nước.

Đồng chí Thân Thị Thư nhận định: “Tuy tác phẩm Lê Văn Thảo không nhiều - cả đời anh, chỉ có 10 tập truyện ngắn và 5 tập tiểu thuyết, nhưng dấu ấn văn học mà anh để lại thì thật là sâu sắc. Anh đã từng phát hiện và giới thiệu trên Tuần báo Văn nghệ TPHCM nhiều cây bút mới thuộc thể loại văn xuôi mà bút lực và khả năng văn học của họ hiện nay đều đã được khẳng định. Những buổi trò chuyện tâm tình cùng bạn viết trẻ là những buổi truyền nghề độc đáo và lý thú, ngược lại với anh, đó cũng là những cơ hội làm đầy thêm vốn sống từ những suy tư của người viết trẻ. Nhiều chuyến đi sáng tác, đến tận những vùng núi phía Bắc Tổ quốc hay những hải đảo xa xôi ở vùng biển Tây Nam không chỉ là những chuyến “đi cho biết đó biết đây” mà đã khơi nguồn cảm hứng vô tận cho anh về những sáng tác tiếp theo...”.

TƯỜNG VY (ghi)

- See more at: http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2016/10/438631/#sthash.QLsFld2H.dpuf

Họa sĩ Trang Phượng ôn lại chuyện xưa: “…Chúng ta đã vào sinh ra tử, từ chiến dịch Đồng Xoài đến Tết Mậu Thân, lúc nào có chiến dịch là hai ta gặp nhau ở chiến trường, bao kỷ niệm của chúng ta mãi mãi đi cùng cuộc chiến tranh vệ quốc…”.

Nhà văn trẻ Ngô Thị Hạnh bùi ngùi: “Cảm ơn chú đã đến cuộc đời này và cảm ơn văn chương đã giúp cháu gặp được chú. Người mà cháu có thể tâm sự bất cứ chuyện gì cũng không e ngại bởi chú bao dung và độ lượng biết bao”.

Nhà văn Nguyễn Trí Huân, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cho biết: “Tác phẩm của ông đã trở thành ký ức của một thế hệ cầm súng giải phóng đất nước, cũng như những ký ức về văn hóa của một vùng đất Nam bộ giàu tài năng văn học”.

Một số bạn văn lại lấy thơ để từ biệt nhà văn như nhà thơ Trương Nam Hương: “Cơn giông thế thái tan rồi/Thôi anh về núi ngắm trời thả mây/Một đời gom trọn một ngày/Mang theo nước mắt vui đầy trăm năm”. Nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc viết: “Về thôi lên núi thả mây/Bỗng Cơn giông đến dọc đường buốt đau/Ngóng về Sông nước Vàm Nao/Ông cá hô đã đi vào trăm năm” (Các tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Lê Văn Thảo: Cơn giông, Lên núi thả mây, Một ngày và một đời, Sóng nước Vàm Nao, Ông cá hô).

Nhiều bạn đọc đã đến tiễn đưa nhà văn lần cuối. Bạn đọc Nguyễn Hồng Dung chia sẻ: “Chỉ biết anh qua tác phẩm nhưng yêu văn chương của anh cũng yêu cả những nhân vật vì nó nói hết chất Nam bộ…”.

Đọc lời tiễn biệt Nhà văn Lê Văn Thảo đến nơi an nghỉ cuối cùng, Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy TPHCM Thân Thị Thư bày tỏ xúc động: “Cuộc đời nhà văn Lê Văn Thảo là cuộc đời của một người cầm viết luôn xông xáo, luôn trăn trở với những hy sinh, mất mát to lớn của chiến sĩ, đồng bào trong chiến tranh và khát vọng cháy bỏng về cuộc sống hòa bình… Anh đã từng bộc bạch chuyện nghề của mình: “Bản tính chậm lụt, chuyện trước mắt mấy khi kịp hiểu ra, thường viết về những kỷ niệm, những hồi ức xưa cũ. Sinh ra lớn lên nhiều năm học ở Sài Gòn, giải phóng gần 30 năm vẫn ở đây, thấy mình vẫn có máu nhà quê, gốc nông dân từ nhiều kiếp trước... Ở thành phố, tôi hay đến những xóm lao động, ngồi ở những quán cóc, nghiệm ra rằng chính ở đó nghe những lời hay, những mẩu chuyện thú vị. Sợ chốn cao sang giới quan chức quyền quý. Dành sức viết về những người bình thường, những người có số phận hẩm hiu, bất hạnh. Trong chiến tranh nhiều năm sống với những người nông dân, bộ đội, du kích, viết bút ký, truyện ngắn về những người bình thường dân dã. Tình đồng đội, đồng chí là đề tài yêu thích. Cố tránh sự tô vẽ, làm dáng. Tránh ồn ào, giáo huấn. Viết giản dị, gần gũi với nhân dân quần chúng, dành nhiều khoảng trống cho người đọc, đó là phương châm...”.

Với phong cách sống và sáng tác này, hơn 40 năm qua, Nhà văn Lê Văn Thảo đã trở thành người bạn lớn, người anh thân thiết của lớp lớp những người viết văn trưởng thành sau năm 1975, không chỉ của TPHCM, miền Tây, miền Đông Nam bộ mà trên cả nước.

Đồng chí Thân Thị Thư nhận định: “Tuy tác phẩm Lê Văn Thảo không nhiều - cả đời anh, chỉ có 10 tập truyện ngắn và 5 tập tiểu thuyết, nhưng dấu ấn văn học mà anh để lại thì thật là sâu sắc. Anh đã từng phát hiện và giới thiệu trên Tuần báo Văn nghệ TPHCM nhiều cây bút mới thuộc thể loại văn xuôi mà bút lực và khả năng văn học của họ hiện nay đều đã được khẳng định. Những buổi trò chuyện tâm tình cùng bạn viết trẻ là những buổi truyền nghề độc đáo và lý thú, ngược lại với anh, đó cũng là những cơ hội làm đầy thêm vốn sống từ những suy tư của người viết trẻ. Nhiều chuyến đi sáng tác, đến tận những vùng núi phía Bắc Tổ quốc hay những hải đảo xa xôi ở vùng biển Tây Nam không chỉ là những chuyến “đi cho biết đó biết đây” mà đã khơi nguồn cảm hứng vô tận cho anh về những sáng tác tiếp theo...”.

TƯỜNG VY (ghi)

- See more at: http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2016/10/438631/#sthash.QLsFld2H.dpuf