Không như những lần trước, lần này về Đà Lạt tôi gặp phải một cơn mưa. Mà mưa dầm. Những hạt mưa nhỏ li ti bay như sương giăng, cảnh vật mù mịt sau một màn sương dầy đặc, để rồi ít phút sau trời quang mây tạnh như chưa hề có trận mưa rơi. Một chiếc xe vội vã chạy vụt qua bắn tung tóe vũng nước đọng trên đường thành những hình rẽ quạt. Tôi nép vào sát lề nhưng vẫn không tránh kịp, quần áo tôi ướt hết. Tôi bực tức nghĩ không biết cái thằng cha nào chạy xe mất dạy, chỉ biết đến mình mà không nghĩ đến người đi đường. Tôi biết mình chẳng làm gì được, tắc xi ở đâu cũng vậy cả, tôi tự an ủi mình như vậy để cố quên đi cảm giác khó chịu. Tôi đi bộ tà tà chờ Toại tới đón, tôi nghĩ, biết vậy lên phứt xe trung chuyển cho rồi.

Đi dưới trời mưa lay phay có cái thú của nó, những hạt nước nhỏ li ti bám vào mặt mũi đầu tóc tạo nên một cảm giác buồn buồn và lạnh lẽo. Tôi kéo cao cổ áo gió, cũng may sáng nay tôi còn kịp nhét chiếc áo này vào túi xách chứ không thì bây giờ thưởng thức dư thừa cái sự lạnh dưới cơn mưa dầm. Bỗng nhiên tôi thèm kinh khủng một ly cà phê, mà phải là thứ cà phê bít tất cực nóng như ngoại hay pha, giờ này mà có một ly đen như vậy thì tuyệt. Ước vậy thôi chứ làm sao mà có được? Ấy vậy mà cuộc đời này có những sự việc không thể lý giải bằng cái lý thông thường. Đó là lúc tôi ghé vào một quán ven đường, một cái quán vô danh, tôi hỏi mua gói bánh cho đứa cháu, sáng nay đi vội tôi chẳng có quà cáp gì, trẻ con bao giờ cũng thích quà. Bà chủ quán trông không còn trẻ nữa, sau khi gói bánh đưa cho tôi, thấy tôi co ro vì lạnh, bà hỏi:

- Cô ở đâu mới tới à?

Tôi đáp dạ cháu từ Sài Gòn về thăm nhà, gặp phải cơn mưa dầm lạnh quá, giờ này mà có ly cà phê thì tuyệt. Tôi nói một cách buâng quơ chứ không nghĩ gì cả. Bà chủ quán hỏi:

- Cô uống cà phê không tôi pha cho?

Mắt tôi sáng lên, tôi ngồi ngay xuống cái ghế nhựa màu nâu sau khi cám ơn bà chủ quán. Tôi nghĩ à thì ra đây là quán cà phê kiêm tạp hóa, hèn nào chỉ thấy bánh trái, nước ngọt mà thôi. Bà chủ đi vào góc nhà, trong đó có một cái bếp than, trên bếp là ấm nước đang sôi. Bà chủ quán lấy một cái vợt nho nhỏ, chao ôi sao mà trùng hợp quá, có cà phê đã tuyệt mà còn là cà phê bít tất nữa chứ! Bà chủ quán cho cà phê vào vợt bắt đầu pha chế. Một mùi thơm nhẹ nhàng lan tỏa, tôi căng mũi hít hà mùi cà phê đến từ giấc mơ. Quả là giấc mơ, không mơ sao được, bên ngoài mưa mù đang bao phủ cảnh vật, một ngọn thông già lẻ loi nỗi bật trong  màn sương cứ tựa như cảnh non tiên. Tôi chỉ tỉnh người khi hớp ngụm cà phê đầu tiên, lúc ấy tôi mới dám xác nhận mình đang uống cà phê bít tất thực chứ không phải trong mơ, không phải ở non tiên. Bà chủ quán kéo ghế ngồi cạnh quầy hàng. Quán vắng chỉ mình tôi là khách. Bà gợi chuyện:

- Cà phê uống được không cô?

Tôi đáp trên cả tuyệt vời dì ơi. Vui chuyện tôi nói con không nghĩ đây là quán cà phê, con tưởng dì chỉ bán tạp hóa, hóa ra dì bán cà phê bít tất, loại cà phê này uống vào lúc trời lạnh tỉnh cả người. Bà chủ quán cười hiền:

- Cô cũng rành cà phê quá há, hồi giờ tôi chỉ chế cà phê bít tất thôi!

Tôi khen dì pha khéo quá, dì khiến con nhớ ngoại con ghê, ngoại con nói cà phê bít tất khó pha lắm, phải canh sao cho nước với cà phê vừa nhau chớ không thì sẽ hư bột hư đường hết. Mà còn phải tính độ sôi của nước nữa, ngoại nói vậy. Con thấy dì có một dẫy vợt pha cà phê, có phải pha cà phê bằng cái vợt lớn nhất trong ấm nhôm kia rót ra được 10 ly không dì? Bà chủ quán tỏ vẻ ngạc nhiên, bà hỏi tôi:

- Ai nói cho cô biết vậy?

Tôi trả lời ngoại con, vui chuyện tôi kể tiếp ngoại con ngày xưa đi phụ bán cà phê mà dì, 18 tuổi ngoại con đã đi bán cà phê ở quán Domino đường Phan Bội Châu. Bà chủ quán hỏi dồn:

- Vậy chớ ngoại con tên gì?

Tôi có chút ngạc nhiên nhưng cũng nói tên hồi con gái của ngoại, bà chủ quán chép miệng. “Vậy con là cháu của bà Cúc à? Hồi nhỏ dì ở sát nhà của bà Sáu chủ quán Domino dưới Cầu Đất, năm sáu chín dì lên Đà Lạt bán cà phê cho bà Sáu, ngoại con vô làm ở Domino trước dì một năm. Cách pha cà phê bít tất là ngoại con chỉ cho dì đó, làm đến lần thứ mười dì mới nắm được cách pha. Quán Domino nỗi tiếng pha cà phê ngon, ai uống một lần là ghiền đến nỗi có người đồn quán bỏ á phiện vô cà phê!”. Tôi chẳng có ý niệm gì về cái quán cà phê thời con gái ngoại làm, tôi chỉ thích uống cà phê ngoại pha thôi, Domino cái tên cũng ấn tượng ghê, tôi nghĩ. Hồi tôi còn nhỏ, tôi nhớ ngoại hay nựng tôi bằng câu “mồ tổ thằng cha mi!”. Đến giờ tôi cũng không hiểu sao ngoại lại nựng tôi như vậy. Có lần tôi đem chuyện này hỏi mẹ, mẹ tôi chỉ cười, không trả lời. Mẹ nói gọn lỏn “lớn lên con sẽ biết”. Lớn lên tôi quên mất chuyện đó, sao tôi nhớ cho được chứ? Tôi về Sài Gòn đi học mang theo lời dặn của ngoại “ráng học nghe con”. Rồi ra trường. Và làm việc luôn dưới đó. Mỗi khi có dịp, tôi tót về thăm nhà ngay. Ai đó hỏi tôi quê đâu ta? Tôi hãnh diện trả lời con/em/chị quê Đà Lạt. Đà Lạt của tôi nổi tiếng quá chớ, không hãnh diện sao được….

Tôi lan man nghĩ những chuyện như vậy trong lúc bà dì Hai - tên hồi con gái của bà là Lan Hương – kể chuyện quán Domino cho tôi nghe. Quán Domino đông khách lắm, nhất là buổi sáng, có khi tìm không ra chỗ ngồi, người vào quán đành đứng uống. “Con biết quán chỉ chừng ba chục mét vuông thôi, một vách đặt một cái bàn dài chữ L bọc kẽm, trong đó người bán pha chế, bên trên để một cái tủ kính đựng bánh ngọt, thuốc lá. Một cái ghế băng dài để dọc theo cái bàn, cái ghế đó khách thích ngồi lắm, họ ngồi để ngắm ngoại con đó, ngoại con hồi đó xinh gái lắm. Vách bên kia để vài cái bàn, mấy cái ghế đẩu. Vậy mà khách ra vô tấp nập cả ngày, khách vô ăn bánh Pâté chaud, hút thuốc Bastos lux, uống cà phê đen nóng hổi. Lạ, hồi đó người ta hay uống cà phê đen, ít ai uống cà phê sữa…”. “ Có một anh sinh viên ngày nào cũng ra quán, ròng rã mấy năm liền, anh ta người Phú Yên lên Đà Lạt học, hay làm thơ tặng ngoại con, mấy lần bà xin ngoại con đọc thử mà ngoại con không cho”. Tôi nhướng mắt. “Cho sao được hả con, thơ tình mà, hồi đó bà ganh với ngoại con dữ lắm”. Hình như bà dì Hai vui lắm khi được kể lại chuyện “hồi đó”, dù bà kể với một con bé là tôi! Mơ hồ tôi khắc họa Đà Lạt vào trong trí óc với phố xá nhỏ, người thưa, trời lạnh, xe gắn máy Nhật, cà phê, lính tráng…nghĩa là đủ thứ của một thời xa lắc. Thời đó tôi ở một nơi mơ hồ nào đó, nói như cách nói của thằng Toại, mày đang ở  trong …đầu gối của ba mày. Là sao? Là mày ở nơi sinh ra tỷ tỷ những thằng tinh binh tranh nhau một cái noãn, cuối cùng chỉ một thằng chiến thắng để rồi cả hai chui vào làm tổ… sau chín tháng là ra mày, hiểu chưa? Khi nghe Toại nói vậy, tôi đỏ mặt và… hiểu, Toại là dân y khoa, còn tôi công nghệ thông tin, nó đem cái kiến thức sơ khai đối với nó để giải thích cho tôi vậy đó.

Toại đến, tôi làm mặt giận, Toại nhăn răng ra cười. Tôi chào bà dì Hai ra về. Tôi ra về mang lời hỏi thăm của bà Hai cho ngoại. Ngoại cười rất tươi khi tôi kể chuyện tình cờ gặp bà Hai, ngoại hỏi tôi con có thấy bà Hai khỏe không? Tôi nói dạ chắc bà Hai cũng khỏe, hôm nào con chở ngoại thăm bà Hai nghe? Ngoại vui khi nghe cô cháu kể chuyện người bạn thời con gái. Vậy mà tôi bắt gặp một chút trầm tư nơi khóe mắt ngoại khi tôi hỏi về những bài thơ tình người ta gởi cho ngoại thời ở quán Domino. Một chút vương vất thôi, ngoại trở lại tự nhiên ngay như không có gì cả. Ngoại nói, cái thời hoa mộng đó mà, mà bà Hai cũng kỳ, kể chi ba cái chuyện đó không biết nữa! Tôi nói, ngoại ơi con đang thời hoa mộng đây, con đâu có nhận được thơ tình, cái món đó coi bộ khó “mần” đối với mấy thằng thanh niên bây giờ đó ngoại? Vậy sao con, ngoại ra vẻ quan tâm, bộ mấy đứa chưa bao giờ nhận được một bài thơ tình sao bay? Tôi đoan chắc, thiệt vậy đó ngoại, cái món văn khó nuốt mà thơ thì càng khó hơn nhiều nữa, mấy thằng nhóc đâu biết gì, chỉ tán phét với chơi games là giỏi. Vậy chớ con có thích nhận được một bài thơ tình không? Con không biết ngoại ơi, mà con buồn ngủ đến díu mắt rồi, mai ngoại cho con đọc thơ tình của ngoại nghe.

Đêm nghe tiếng thở dài của gió. Đêm Đà Lạt vắng lặng đến nao lòng. Nói vậy nghĩa là tôi đang ở một vùng ven, trong nhà tôi chỉ nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn chứ tuyệt nhiên tiếng xe cộ, tiếng người càng không nghe thấy. Mọi vật hình như đã ngủ lặng hay sao? Mới 9 giờ đêm mà, giờ này ở Sài Gòn tôi chỉ mới ăn cơm xong, chưa kịp dọn lại cái bàn bừa bộn mà thằng em hay bày ra đủ thứ. Bây giờ tôi nói buồn ngủ díu mắt chứ thực ra tôi đang trăn trở chuyện của mình. Ước gì tôi ngủ một giấc no tròn như lời nói dối của mình với ngoại có phải hơn không? Đôi mắt Toại lúng liếng sau cặp kính cận, “nè ngày mai mình đi chơi nghe, chạy lằng nhằng đổ đèo Mimosa đẹp lắm?”. Ơ “mình” là sao, sao lại là “mình”? “Mày kêu bằng gì, nói lại coi?”. “Thì mình?”. “Bỏ đi Tám tao thích cứ gọi nhau như hồi giờ thôi”. “Xưa rồi Diễm, mà kêu mày với tao nghe kỳ quá, còn Tám là sao hả?”. “Ba hay nói, vậy chớ Diễm là sao?”. “Ba hay nói”. Cả hai cười, chịu hai ông bạn già, tôi nghĩ. Tự nhiên lại xuất hiện hai nhân vật Tám và Diễm nhưng nghe cũng vui vui. Tôi đổi giọng “nhưng mà nè, mỗi khi ông làm tui giận, chuyện đó ông mắc hoài, tui sẽ kêu ông như trước giờ tui vẫn kêu đó nghe chưa?”. “Chậc! chuyện đó tính sau, mai mình đi chớ?”. Tôi lườm hắn một cái, nhưng cái đầu thì gật. Không lẽ lại lắc, ai lại thế? Tôi ngủ thiếp đi, tôi nằm mơ thấy Toại chở tôi đi vào một con đường đầy hoa dã quỳ vàng, đó là tháng chạp, mùa hoa dã quỳ mãn khai. Toại chạy nhanh quá, tôi ngồi sau sợ thót tim, ơ cái thằng, mày mà làm tao té thì coi chừng tao đó….!

Buổi sáng nghe tiếng chim hót, sao giọng nó nghe buồn vậy? Vui sao được chứ, chim ta đang bị nhốt trong lồng, hai anh em nhà Minh làm nghề bẫy chim về bán. Tôi nghĩ, đó cũng là một nghề sao? Có lần tôi hỏi, Minh nhe răng ra cười, miễn sao có tiền thôi chị ơi, mà em cũng đâu có làm gì quá đáng? Ừ không làm gì quá đáng, nhưng nếu người ta nhốt em như vậy, em có buồn không? Thằng nhỏ lắc đầu, đôi mắt hoang dại của nó ánh lên một sự gan lì. Toại đến, tôi hơi mắc cỡ, không lẽ lại nói mày mới đến hả, chờ tao chút. Thỏa thuận từ chiều qua rồi mà. Dường như Toại cũng vậy, hắn có chút không được tự nhiên, Toại lặng lẽ ngồi chờ tôi nơi phòng khách.

Sao tôi có duyên với người già đến vậy? Ông nội Toại ra vẻ vừa lòng khi thấy Toại chở tôi vô nhà. Cháu chào ông, tôi nói kèm một nụ cười nhỏ. Ông nội nhìn tôi một hồi làm tôi mắc cỡ:

- Cha, cháu mau lớn quá, bay về nghỉ được mấy ngày?

Tôi trả lời dạ ba ngày nội. Ít vậy sao, nội nói, tuần sau ông xuống Sài Gòn, bay chở nội đến bệnh viện mắt đường Điện Biên Phủ khám được không? Tôi trả lời, nội đừng lo, con sẽ xin nghỉ một ngày chở nội đi khám bệnh nhưng mắt tôi thì nhìn về phía Toại. Toại cười kéo tôi ra hàng hiên trước nhà, tôi ngồi trên ghế xích đu, Toại đứng sau lưng, giàn thiên lý trên đầu mùa này lác đác nở những chùm hoa màu cam đẹp quá. Toại nói vậy là ông nội chọn rồi đó, biết chưa? Tôi lừ mắt, chọn gì hả? Tôi định nói mày mà nói nữa tao sẽ…nhưng tôi kiềm lại kịp bằng một cái mím môi. Toại tiếp chọn làm cháu dâu chớ còn gì nữa, rồi hắn cười hô hố đến phát ghét. Tôi đốp lại liền ai thèm… mà bác sĩ như ông không khám bệnh được cho ông nội là sao? Bà ơi, trái chuyên ngành, tôi giới thiệu mấy đồng nghiệp thì nội không tin, bác sĩ tỉnh lẽ dù sao cũng bị nhìn là …dở! Toại nhún vai, đời là vậy, thôi cứ cho ông nội đi Sài Gòn, coi như một chuyến đi chơi thư giãn vậy mà. Bà hứa rồi nghe, tôi chở bà về nhà cũng vì chuyện đó, hắn nghiêm mặt, ông nội chỉ tin có mỗi mình bà. Cái cách nói chuyện của tôi và Toại nghe cũng vui vui, nhưng mà hơi có chút gượng ép. Ông và bà, bạn tôi cũng vậy, có đứa còn bạo gan hơn nữa khi xưng hô ông xã bà xã với nhau. Tôi nói với Toại mình cứ ông ông bà bà riết rồi thành già mất, tại sao không là Tám và Diễm hả? Toại sáng mắt, ý kiến hay, nhưng chỉ Tám và Diễm những lúc chỉ có hai người, ok? Nhưng tôi đọc trong mắt Toại như vầy: mày và tao/anh và em Thao chọn cách nào? Tôi đỏ mặt.

Chở tôi xuống đèo Mimosa Toại kể chuyện của nội. Giờ nội đã già chứ ngày trước nội làm vườn ở Thái Phiên, vườn nội rộng lắm mà chỉ trồng bông, hết lay ơn lại đến cúc Nhật. Nội cắt bông chở về bỏ mối cho bà Bảy ở chợ. Bà Bảy bông một thời là tình nhân của ông nội, cái chuyện tình yêu của hai người cũng từ chuyện bông ba. Tôi ngắt lời sao ông biết? Toại cười to, sao không biết? Ông bạn chí thân của nội kể cho nghe, là ông ngoại của bà đó, biết chưa? Nội sinh ra ở Đà Lạt thuở còn gọi là Hoàng triều cương thổ, nghĩa là đất của ông vua, vua Bảo Đại đó. Khỏi cần Toại giải thích tôi cũng biết vị vua cuối cùng này. Tôi nhìn hình thấy ông Bảo Đại đẹp trai và bà Nam Phương hoàng hậu cũng đẹp gái nữa. Tôi lan man nghĩ như vậy khi Toại đang hào hứng kể chuyện nhà mình. Đến đoạn Toại kể chuyện ông cố Toại tôi quên phứt ngay ông vua đẹp trai và bà hoàng đẹp gái. Cũng là chuyện tình yêu, thời đó mà cũng vậy sao, họ dám bỏ xứ trốn đi với nhau sao? Toại khẳng định “đúng, ông cố bị chê nghèo, ba của bà cố không gả bà cố cho ông cố, hai người từ Quảng trốn vô Đà Lạt làm ăn. Ông cố hàng ngày đánh xe ngựa chở rau ra chợ cho bà cố bán, nhà Toại còn giữ được tấm hình ông cố bà cố ngồi trên xe ngựa, ông cố mặc cái áo manteau dầy cộm, ông nội nói ngày đó Đà Lạt trời lạnh lắm!”. Vậy sao, tôi ngạc nhiên, tôi thấy mùa đông Đà Lạt cũng lạnh nhưng không đến nỗi phải mặc cái áo dầy cộm như Toại kể?

Tôi giục Toại còn chuyện bà Bảy bông sao không kể? Thao biết không, ông bà cố vượt qua được chuyện ngăn cản của gia đình, còn ông nội và bà Bảy không vượt qua được. Tôi nghĩ chắc là hai người không thể bỏ xứ mà đi? Mà làm gì có một vùng đất mới nào như Đà Lạt để bà Bảy bông và ông nội Toại rủ nhau đi trốn? Không như tôi nghĩ, câu chuyện Toại kể nghe phủ phàng hơn nhiều. Ông nội trồng bông, hàng tuần cắt bông bỏ mối cho bà Bảy, tình yêu nẩy nở như bông lay ơn vậy, những búp lay ơn đến thời kỳ từng giờ, từng phút ló ra những đài hoa. Thao biết không, hồi đó hoa lay ơn giống ngoại khó gây lắm, nhất là màu đỏ mà người ta hay kêu là bông màu “điều”. Ông cố tuyển được  một củ, chờ hoa già, ông nhổ lên lấy những củ giống, ngoài củ mẹ to bằng củ hành tây nhỏ còn toàn là củ con chỉ bằng hột đậu xanh. Ông phơi khô những củ này cất trong mát đúng 4 tháng sau đem gieo. Những cây lay ơn ló ra khỏi mặt đất èo ọt bởi giống khó trồng, ông cố chăm chút từng ngày một chờ cho cây già tượng củ, lần này củ to bằng hòn bi chai. Cứ như vậy, mãi ba năm sau ông cố mới gây đủ giống bông màu điều trồng kín nửa sào đất. Ông nội kể, năm đầu tiên ông cố cắt lứa bông màu điều, ông nhìn những cây bông thẳng thớm cao tới một mét hai rồi nhìn vào bàn tay. Bàn tay ông nổi chai bởi làm lụng nhiều, phía trong lòng các ngón tay gần như vuông. Vuông? Tôi thực sự không hiểu vì sao những ngón tay biến thành vuông cho được? Toại nói tại Thao cả đời không làm việc nặng, chớ ngày đó nội kể tất cả công việc đều từ đôi bàn tay, đôi chân và đôi vai của người làm vườn. Nội cũng như bao người khác, nhiều đêm trăng sáng nội cuốc đất rồi lặng lẽ chuyển từng xe đất đi đổ để thành một miếng vườn bằng phẳng, mùa mưa nước không cuốn trôi đất màu. Còn chuyện vác từng bó bông từ dưới vườn lên đường cái cũng nhờ vào đôi vai của nội, tưới thì múc từng thùng kẽo kẹt nhiều khi đến lúc trăng tà mới lên nhà nghỉ. Mà thôi, Toại cũng biết vậy thôi chớ chưa trải qua một lần nào, tiếng Toại bỗng trở nên thầm thì, vậy mới biết công ơn của người lớn là vô bờ bến. Tôi nghe câu chuyện nhưng chưa thấy cái gút ở đâu, dường như đoán được ý tôi, Toại tiếp “nhà bà Bảy này (hỏi mua) ông cố một thiên (1000) củ bông lay ơn màu điều để cho người bà con trồng, ông nội biết ông cố quý thứ bông này lắm nhưng cũng về nhà nói, dĩ nhiên là ông cố không chịu cho một người từ đẩu từ đâu hưởng cái kết quả mấy năm trời của mình, ông cố từ chối. Thao phải biết bông màu điều lúc đó giá cao gấp mấy lần bông thường, vả lại hình như cái máu độc quyền cũng chảy trong người ông cố. Vậy là có chuyện, nhà bà Bảy đem trả trầu cau cho ông cố, có một ngàn củ bông mà cũng không chịu để, vậy thì còn xui với gia cái gì? Câu chuyện hôn nhân của ông nội và bà Bảy chấm dứt, tháng sau bà Bảy lấy chồng, bà lấy một người chuyên kéo xe ba gác chở bông từ chợ mới ra bến xe liên tỉnh”.

Một câu chuyện tình cổ điển, tôi nghĩ. Toại tiếp sau chuyện đó, ông nội vẫn trồng bông và bà Bảy vẫn bán bông nhưng ông nội Toại không bao giờ trồng bông lay ơn nữa, ông chuyển qua trồng hoa cẩm chướng hồi đó gọi là ô dê. Cứ ba ngày một lần, ông nội cắt hoa, bó thành từng bó năm chục bông màu nào ra màu nấy rồi đem bỏ mối ngoài chợ, dĩ nhiên vẫn là bà Bảy. Bà nội Toại lại là bạn của bà Bảy, Thao ngạc nhiên à, ba người bạn mà có đến hai mối tình, mối tình của họ đều có dính đến hoa, lạ thiệt. Mà này, có một sự lạ nữa là từ đó người Đà Lạt ít trồng lay ơn, hoa lay ơn chuyển xuống Định An, người Định An trồng loại hoa này mãi đến ngày nay…. Tôi cố giấu một nụ cười, cứ như một truyền thuyết, tôi nghĩ ngay đến bà nội Toại. “Bà nội, ông nội và bà Bảy là 3 người bạn học cùng trường tiểu học Sào Nam, bà nội chính là người cung cấp giống hoa ô dê cho ông nội trồng, ông bà trồng hoa ô dê đến năm 75 mới bỏ…”.

Hết con đường Mimosa, câu chuyện tình cũng chấm hết. Toại chở tôi lộn lên đường đèo. Lúc đi ngang bệnh viện Hoàn Mỹ, một cô gái cỡi chiếc xe Lead đời mới màu nâu vẫy tay và cười thật tươi với Toại. Toại cười lại và nói câu gì đó tôi không nghe, gió đánh bạt lời nói của Toại đi mất. Ngồi quán cà phê Bích Câu, Toại mới cho tôi biết tên cô gái là Thủy, một bác sĩ mới ra trường làm ở khoa nội. Tôi không quan tâm lắm với câu chuyện của họ, sáng mai tôi lại về Sài Gòn để tiếp tục công việc tôi đang làm. Tôi phải liên lạc với khách hàng ở Texas để viết tiếp chương trình kéo nhà cho Ngân hàng X….

Đêm ấy tôi nằm mơ thấy Thủy đang ôm Toại, còn tôi đứng từ xa nhìn họ, đôi chân tôi cứ mềm nhũn như không có chút xương. Ông nội Toại dứng nhìn tôi hỏi dồn sao vậy con, sao vậy con? Rồi ông tiếp con phải về thôi chớ không thì thằng Toại…Đà Lạt là quê con mà. Tôi thức giấc lúc 6 giờ, nhớ giấc chiêm bao bỗng nhiên tôi thấy lòng ngổn ngang trăm mối. LTV đang phát phóng sự Đà Lạt xưa và nay. Vậy là Đà Lạt sắp tròn 120 năm từ độ hình thành, cái tuổi đang thời hoa mộng! Tuổi tôi chỉ hơn số lẻ thành phố của tôi một chút thôi, đời tôi đang phía trước.

Tôi ước sao nhà nước xây một con đường rút ngắn, tôi sẽ đi về Đà Lạt.

Mỗi ngày.

30/6/2013

VAC