TẠP  BÚT:      

                        ĐƯỜNG ĐI CỦA TÁC PHẨM

             1.

               Xe buýt qua vòng xoay Nguyễn Kiệm rồi dừng ở trạm. Hơn một tiếng đồng hồ, từ Hàng Xanh, qua ngã tư Phú Nhuận tôi cũng đến nơi cần đến. Nắng dần sang trưa chói chang, một vùng mênh mang của Gò Vấp hoang sơ nay đông đúc, phồn vinh. Chợ Tân sơn Nhứt! Những tòa nhà cao ngất, những bảng hiệu nhỏ, to mời gọi. Người, xe qua lại như dòng trôi. Những con đường ngang dọc thênh thang.  Xe ôm, chăng?  Nghe  bạn chỉ đường cũng không khó lắm.  Vậy đi tìm cho biết đường đi…

           “ Trên đời này làm gì có đường,người ta đi mãi rồi cũng thành đường”. Không bàn những tầng nghĩa câu nói nổi tiếng của nhà văn Lỗ Tấn, ở đây tôi tìm đường, hỏi đường đến nhà anh bạn để in một tập văn. Chuyện dễ tin và rất thực giữa thời các loại thơ, văn được nhiều tác giả thành danh hay còn chờ nổi tiếng in ấn, cho ra đời sản phẩm chữ nghĩa của mình quá dễ dàng. Còn tôi, cách đây ba năm gặp người bạn đắm mê văn chương, tác giả hơn mười tác phẩm từng gây xôn xao dư luận cứ hỏi, đã in tập văn, thơ nào chưa? Nếu cần, khâu duyệt tôi giúp cho (vì anh biết tôi ở xa thành phố).Tất nhiên do quá thân thiết mà anh hỏi vậy. Đến với văn học nghệ thuật có chủ thể sáng tạo nghiêm túc nào không hoài thai mong có ngày gởi đến bạn đọc đứa con tinh thần rút ruột từ tim óc. Tôi cũng thế. Cầm bút làm thơ, viết văn từ hồi bước vào giảng đường Đại học, đến nay cũng có dăm bài đăng trên  tạp chí, tuần báo văn nghệ nhưng phần nhiều bài viết của tôi góp mặt ở các trang mạng, giờ tập hợp lại để ra sách, ra thơ nên không khó lắm!  Ngần ngừ mãi tôi cũng gởi đến nhà xuất bản bản thảo một tập văn qua anh bạn thân nói trên. Điều thú vị là tôi ở một huyện núi miền Đông giáp ranh tỉnh Bình Thuận, trong chuyến về giao lưu vùng sông nước tập văn của tôi anh gởi biên tập xin cấp phép ở khu vực miền Tây Nam Bộ ( Bến Tre) thuộc  Hội nhà văn Việt Nam. Để rồi bản thảo cấp phép lại trở về Sài Gòn lúc tôi và anh bạn ngồi café đường sách Nguyễn Văn Bình!

         Chặng cuối là nhà in tôi đang tìm đến, một địa chỉ mà giới sáng tác nhiều vùng miền gởi gắm niềm mộng mơ lãng đãng đăng bài hoặc đến in tác phẩm xem là tri kỉ: Quán Văn. Căn gác nhỏ thật ấm áp tình văn chương.  “ Ông chủ quán” đã ngoài 70, dáng người nhỏ thấp vẫn nhanh nhẹn, tinh tế đọc từng trang bản thảo, gợi ý trình bày trang bìa trang cuối trên màn hình vi tính. Cũng buổi chiều ấy, tôi cắt cuộc hẹn với nhóm bạn khi biết tin tôi về thành phố  để tự mình rà đọc bản nháp của nhà in. Từng trang, từng dòng, câu chữ, cảm xúc vẫn như tươi mới của những bài viết về những năm tháng xa xôi. Sài Gòn, Phú Nhuận, Gò Vấp…một thời tôi hiện hữu, học hành, mơ ước, lang bạt, nổi trôi. Những chiều muộn. Những đêm mưa…Mưa tuôn trút đổ trận ngàn/ Về qua Phú Nhuận vừa tàn đêm thôi/ Về qua chốn cũ khuya rồi/ Mưa  xưa rét mướt, mưa đời lạnh căm.  (Về Phú Nhuận – đăng trên báo Khởi Hành do nhà thơ Viên Linh chủ biên). Những câu thơ tôi viết từ năm 1972…Giờ trưa nay, 40 năm sau tôi ngồi  ở quán ven đường Nguyễn Kiệm – Gò Vấp đọc tập văn và hoàn thiện bước sau cùng cho quyển sách đầu tay của mình để gởi đến bạn bè, người đọc. Căng đầu đọc lại gần hai trăm trang bản thảo tôi vẫn nghe lâng niềm vui trùng ngộ này.

       2

          …Thế là ổn rồi.  Chủ Quán Văn cười rộn rã. Lời Tựa cho sách vừa được gởi từ B’lao đó.  Hay. Ngắn gọn nói được điều cần nói. Chậm lắm là mười ngày, nhắn tin” nhà văn” tới  nhận sách.  Sách chỉ in con số khiêm tốn mà anh vẫn nhận. Và người bạn văn ở B’lao kia nữa…Siết chặt tay giã từ. Thật ấm lòng, cảm kích những bạn đỡ văn chương khó tìm trong cõi bụi bặm này. Chuyến xe 5 giờ chiều vẫn còn kịp về Ông Đồn - Xuân Lộc, tôi thả bộ ra vòng xoay mà ngẫm nghĩ lan man. Buổi giới thiệu tập văn đừng quên mời nhé! Đúng thế, đã thành lệ  - trình làng sách mới -  điểm cuối của chặng đường đi tác phẩm nữa đây. Cũng cần lắm vậy, nhưng phải chăng tác phẩm đến với bạn bè, với người tiếp nhận điều cần hơn là xúc cảm, tấm lòng tìm thấy những đồng điệu trong xúc cảm, nghĩ suy trăn trở  của tác giả…lấp lánh nhân văn bằng giọng điệu riêng, ngôn từ độc đáo mới là chính yếu?

          Tác phẩm đâu chỉ có con đường, sắp xếp bản thảo chỉnh sửa câu chữ, duyệt cấp phép, in ấn, trình làng, phát hành… Bìa sách đã đổi lại theo ý tôi chọn, cô gái cầm đàn Cello của họa sĩ tài danh Đinh Cường, mùi giấy mực chừng như còn phảng phất từ bản in mẫu. Đèn bật xanh. Xe buýt lăn bánh nhanh hòa vào những dòng người, xe hối hả. Xe bon nhanh mấy cũng đến điểm dừng, bến đỗ. Còn tác phẩm văn học lại có con đường đi riêng của mình. Tác phẩm như một bản nhạc, một mùi hương sẽ đọng lâu, bền sâu trong tâm hồn, trí tưởng…của những người mến mộ văn chương dẫu chỉ là bài thơ, tứ thơ, câu thơ hay một trang, một dòng, một đoạn. Bằng giá trị văn chương đích thực, Tác phẩm bay lên và lan tỏa vượt không thời gian…

          Tập văn của tôi in xong tất nhiên sẽ gởi đến bằng hữu gần, xa chia vui. Còn tác phẩm bay lên và lan tỏa đến đâu mãi vẫn là ước mong mộng mị của những ai đau đáu niềm đam mê sáng tạo chữ nghĩa. Và chắc chắn trong đó có tôi!

                                    Sinh nhật 9/9/2016

 

                                NGUYỄN NGUYÊN PHƯỢNG