LỜI TỰA

Còn đó buổi ban đầu

của Nguyễn Nguyên Phượng


  

Ấn tượng đầu tiên với văn chương Nguyễn Nguyên Phượng là thuộc tính của một nhà giáo, nối tiếp dòng thơ văn của người trí thức trong nhiều thế kỷ trước đây của dân tộc Việt Nam.

Tôi kết giao với anh đã trên 40 năm, lúc anh còn học thi lấy bằng tú tài 1 và 2.  Tôi quý mến và tin cậy anh vì bản tính thông minh mà điềm đạm, nhiệt tình mà không cực đoan, biết lý luận mà không ngụy biện, ý thức luôn chế ngự cảm xúc…Theo tôi. anh hoàn hảo để làm nhà giáo, vì vậy tính nhân bản bẩm sinh ấy dẫn anh đến với văn chương không có gì lạ.Cũng cần nói thêm, anh còn có người bạn đời là cô giáo dạy Văn gắn kết hơn ba mươi năm là chỗ dựa vững chãi cho bước đường sáng tạo của anh.

 

Còn đó buổi ban đầu, không chỉ là “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” mà còn là thuở ban đầu vào lớp vỡ lòng; thuở ban đầu vào đại học văn khoa; buổi ban đầu tham gia phong trào học sinh sinh viên, buổi ban đầu đứng lớp, thuở ban đầu rung động trước những bài thơ hay….

Anh viết chân thành, thật thà, thấm đẩm tình người,tình quê hương, kề cả bộc lộ cái ấu trỉ của mình và của người. Những trang viết luôn gắn liền với gia đình, trường học, cộng đồng dân cư  trong bổi cảnh cuối thế kỷ 20 và đầu thề kỷ 21 đầy biến động và biến cố xã hội, lịch sử.  Anh không sướt mướt với thân phận, cũng không tô hồng hay bôi đen một trích đoạn nào của bối cảnh lịch sử.

Vì vậy anh không ưa sự tung hê ca ngợi ồn ào của lề trái hay lề phải, bên này hay bên nọ, cái gọi là bên thắng cuộc hay bên thua cuộc…Anh trung thực với cảm xúc và trí tuệ của chính mình, đặc trưng này minh chứng cho tâm thức hài hoà không cực đoan, cho tương tác nhân sinh toàn thể không thiên lêch theo môt lực nào, đây chính là tính nhân bản nguyên sinh.

Bên dưới  những câu chữ mộc mạc của anh là cả tảng băng chìm của luận thuyết nhân bản mới : tình yêu – bao dung- sáng tạo – công bằng – tiến bộ.

Nguyễn Nguyên Phương nhắc đến tên người hay tên đất không phải để ăn theo danh vọng, mà vì nỗi ám ảnh trong tâm thức không thể xóa nhòa ký ức. Từ người mẹ của mình cũng chính là cô giáo vỡ lòng, cho tới một nhà thơ kiêm thủ lãnh phong trào là cậu họ của mình, đến nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ Phạm Duy, nhà thơ Hữu Loan , nhà thơ Quang Dũng v.v..Hơn thế nữa anh không quên những người đồng nghiệp, người bạn sinh viên nghèo thường dẫn anh về nhà để mẹ bạn nuôi cơm.

Với tập tùy bút – tản văn này, tôi không muốn nêu ra những câu chữ hay vừa tri thức vừa tâm thức của nhà văn Nguyễn Nguyên Phượng, chỉ mong rằng độc giả tự thưởng thức và phát hiện trong sự phẳng lặng lạ thường mà dữ dội bề sâu của tập sách.

 

Đạ B’lao Am, 19-8-2016, Triệu Từ Truyền

 

TRIỆU TỪ TRUYỀN