Trong lúc tôi đang nhìn chằm chằm vào bàn tay thoăn thắt của chị làm bánh mì và chờ lấy bánh- tôi chẳng để ý đến chỗ tủ đựng xôi bên cạnh có ai mua hay không. Bỗng nghe văng vẳng, tiếng được, tiếng mất lời “khẩn cầu” lí nhí của ai đó bên hàng xôi. Chưa kịp quay sang thì cháu của bà chủ đến bên xe bánh mì nói nhỏ, có bà già mua hai ngàn xôi. Chị ngước nhìn sang im lặng. Đứa cháu gặng hỏi tiếp, bán hôn?- Chị lắc đầu.

Lúc ấy chị đưa bánh mì- tôi nhận và trả tiền. Quay ra định đi về bỗng thấy bà già ngoài 80. Chính xác là người tôi đã gặp hơn mười năm trước, lúc  Bà ấy đi bán giỏ nan tự đan đát. Tôi hỏi bà đi đâu sớm vậy?- Tui đi thăm bà con ở cuối đường nầy. Ghé mua hai nghìn xôi. Hôm qua không ăn được cơm. Giờ đói quá. Tôi nhìn sang chị bán bánh mì. Chị nhanh nhẹn đến kề tai tôi nói nhỏ:  “Chưa ai mở hàng mà bà mua có hai ngàn bán không được”. Tôi kêu trời trong bụng- suýt chúc là vỡ ra ngoài. Tôi nói thầm thôi được- rồi vội vàng lục mấy túi quần của mình, lấy ra được hơn mười ngàn. Tôi giận và tự trách thầm. Lúc nầy mà có chừng ấy tiền thiệt là...tệ.

Nhưng tôi cố kìm giữ mọi cảm xúc bộc trực, không để nó trổi dậy, “xuống lối”- Chị bán cho bà năm nghìn đi. Còn ít tiền tôi đưa cho bà để uống nước. Bà già cám ơn tôi không ngớt. Bà bán xôi nhìn tôi- tôi không thể đoán được chị nghỉ gì, dù tôi tự hào mình giỏi đoán mò tâm lý với mọi trường hợp khi đối mặt.

Tôi ra về bỗng dưng ngại- sợ- lo đủ thứ về mối quan hệ thân thiết lâu nay với chị chủ hàng nầy. Có khi nào chị cho là mình chảnh không? Chị cho là mình khinh chị chăng?...Nghĩ gì thì gì. Mong được sự cảm thông của chị vì tôi biết chị từng làm từ thiện bạc triệu- từng ra nước ngoài học hỏi bằng tiền cá nhân đến hằng trăm triệu đồng. Chị không là người xấu.

Tôi không còn biết việc mình làm với chị đúng sai thế nào. Đành chia sẻ với mọi người để suy ngẫm.

Nghiêm Khánh