Bài thơ tháng 9 -

Nguyễn Thị Giáng Châu

  

Bài thơ tình này em viết cho ai 

Cho ai đọc ? Chao ôi ! Biết ai đọc

Trời tháng 9 nghe rã rời phận bạc 

Nỗi u buồn càng đơm nhánh mọc gai 

 

Em gọi ai ? Giờ em biết gọi ai

Ai nghe được lời vô ngôn tĩnh lặng

Ngõ nghách tâm hồn buốt đau từng chặng

Thời gian đi hái hết mớ xuân thì

 

Em đứng nhìn mùa thu lặng lẽ đi

Có chiếc lá lìa cành chưa kịp thắm

Em gọi anh – anh không tên tháng 9

Anh có nghe lệ em rớt cuối mùa ?

 

Xin nhặt giùm em chiếc lá thu phai

Chưa kịp thắm về hong tình tuổi mộng

Ơn biết bao trong lặng yên tỉnh thức

Anh lắng nghe âm ngữ cửa hồn chìm

 

Bài thơ này em viết bằng con tim

Của thân phận cánh phù dung đỏ sẩm

Anh ở đâu? Hỡi anh chưa từng gặp

Nắng hồng hoang còn tĩnh tại hồn anh ?

 

Hãy chia em bớt một chút lung linh

Em trang điểm mắt môi vui phận bạc

Đường duyên phận hẳn em đang đi lạc

Níu giùm em thời gian vụt tuổi trời

 

Chỉ có anh, và chỉ có anh thôi

Đưa em khỏi bể phù trầm lặn ngụp

Anh tháng 9, anh vô danh chưa gặp

Em chờ anh trên đỉnh ngọn tình buồn

 

Hoàng hạc về vỗ cánh gọi yêu thương

Mùa thu lại mang sắc màu kỳ ảo

Bài tháng 9 sẽ đổi cung giai điệu

Hỡi anh yêu, anh tháng 9 vô danh ! ! !

 

 

Nguyễn Thị Giáng Châu